Ông cụ còn chưa nói xong đã trông thấy Ngô Thành Nam đi ra từ trong phòng bếp liền im lặng không nói nữa.
Ông ta nháy mắt ra hiệu cho thư ký, thư ký gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo.
nhìn về phía Ngô Thành Nam.
Nếu Ngô Thành Nam thật sự biết được những chuyện này thì biểu hiện của anh ta ngày hôm nay cũng không có gì kỳ lạ.
Nhưng dù anh ta có định lấy lòng ông cụ thì cũng vô ích, tài sản của nhà họ Ngô không liên quan gì đến một người ngoài như anh ta, không thể rơi vào tay anh ta. Chỉ có người có huyết mạch chân chính của nhà họ Ngô mới có thể kế thừa tài sản, dù là Trần Bách Nhã thì cũng có tư cách hơn Ngô Thành Nam.
Sự ninh nọt của Ngô Thành Nam ông cụ Ngô đều thu hết vào mắt.
Ông ta đã nuôi Ngô Thành Nam nhiều năm như vậy, bỏ ra nhiều tâm huyết vì anh ta như vậy nên đương nhiên có tư cách hưởng thụ sự hiếu kính của anh ta.
Ông cụ im lặng không tỏ thái độ gì, vẫn nói chuyện với Ngô Thành Nam như thường ngày. Đợi đến khi thời gian cũng đã đủ rồi ông ta mới lấy cớ mệt mỏi, để thư ký đỡ về phòng nghỉ ngơi.
Nhìn bóng lưng hai người biến mất không thấy gì nữa ánh mắt Ngô Thành Nam mới lạnh xuống.
Ông cụ tâm tư sâu xa, cái gì cũng không biểu hiện ra mặt. Nhưng có đôi khi thư ký vẫn không tự giác mà để lộ tâm tình ra ngoài.
Ngô Thành Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244253/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.