Cô ta nhanh chóng cho bút ghi âm vào trong túi xách, ôm chặt túi rồi lui về phía sau một bước: “Anh dám cướp đồ của tôi thì tôi sẽ lập tức gọi điện cho ông cụ nhà anh, tôi vẫn còn lưu số của ông ấy đấy”
Trong chớp mắt Ngô Thành Nam liền không dám nhúc nhích, nếu Trương Kim Liên đến tìm ông cụ, với tính cách đa nghi của ông ta sợ là ông ta sẽ nghi ngờ mình ngay, anh ta không dám mạo hiểm như vậy.
Trương Kim Liên thấy anh ta nắm chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi hết cả lên thì vội nuốt một ngụm nước bọt, không ngừng nhìn về phía cửa.
Nhìn thấy có người đẩy cửa quán cà phê ánh mắt cô ta chợt lóe lên: “Ở đây, tôi ở đây”
“Tổng giám đốc Trương” Hai người đàn ông mặc đồng phục nhân viên bảo vệ bước tới.
Hai người đều cao lớn cường tráng, trông có vẻ là người không dễ chọc, muốn chế ngự được Ngô Thành Nam cũng không có gì khó, Trương Kim Liên đã hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm.
Cô ta đi theo Ngô Thành Nam tất nhiên không có khả năng không chuẩn bị gì. Ngoài việc mang theo bút ghi âm thì lúc rời khỏi công ty cô ta còn nói với bảo vệ của công ty, nhờ họ mười năm phút nữa đến quán cà phê bên cạnh công ty đón mình.
Hai nhân viên bảo vệ bảo hộ Trương Kim Liên cực kỳ chặt chẽ ở sau lưng, ánh mắt nhìn về phía Ngô Thành Nam tỏ vẻ bất thiện: “Anh muốn làm gì tổng giám đốc Trương?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244251/chuong-515.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.