Đúng lúc này mẹ Hoäc cho gọi hai người xuống nhà ăn sáng, Bạch Hoài An chuẩn bị cẩn thận đi xuống dưới lầu, Hoắc Tùng Quân vọt vào phòng tắm, mở nước lạnh ra tắm, áp chế dục vọng đang bốc lên của mình.
Bạch Hoài An nhìn theo bóng dáng anh, năm chặt tay mình, thâm quyết định sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt, để đứa nhỏ bình an sinh ra.
Tại thời điểm ăn sáng, thầy thuốc mang lên bát thuốc đã được sắc cẩn thận, bởi vì bỏ thêm một ít dược liệu, hương vị có chút kỳ quái, nhưng Bạch Hoài An vẫn cố gắng uống hết.
Hoäc Tùng Quân thấy bộ dạng nhíu mày khổ sở của cô, lặng lẽ nhét thứ gì đó vào miệng cô.
Vị ngọt ngay lập tức lan tỏa trong miệng, làm cho hương vị quái đản kia bị lấn át Ánh mắt Bạch Hoài An sáng lên, đó là mơ khô, thịt rất mọng, chua chua ngọt ngọt ăn rất ngon.
Cô nhanh chóng nuốt xuống, hướng đôi mắt trông mong về phía Hoắc Tùng Quân, biểu tình chờ mong.
Hoắc Tùng Quân mỉm cười bất đắc dĩ đưa cho cô một cái hộp nhỏ: “Anh lúc trước cố ý cho người làm cho em đấy, nhưng không thể ăn nhiều, cũng không được ăn hết trong một lần, bằng không lần sau khi uống thuốc bổ chỉ có thể tự mình chịu đắng, hiểu không?”
Bạch Hoài An nhìn chăm chăm vào chiếc hộp nhỏ, vốn dĩ muốn nhân lúc này ăn một lần cho đã liền bị lời nói của Hoắc Tùng Quân đánh tan nát.
Cô lắc lắc mặt, hừ một tiếng than thở: “Qủy hẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244244/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.