Bạch Hoài An cũng đồng tình với ý kiến của anh, cô hít một hơi: “Vụ hỏa hoạn đó chắc không phải cô ta đốt đấy chứ?”
Nếu đúng như vậy, An Bích Hà này quả đúng là độc ác, phải biết rằng, nếu không cẩn thận, cô ta thậm chí cũng có thể bị vùi trong biển lửa.
Người phụ nữ này có thể tàn nhẫn với chính mình như vậy, nếu như ra tù, nghĩ đến thù hận trước kia, có lẽ sẽ càng điên cưồng trả thù cô hơn.
Bạch Hoài An cau mày, có chút lo lắng.
Hoäc Tùng Quân liếc cô một cái, xoa xoa mái tóc dài của cô: “Cho nên, trước khi An Bích Hà hoàn toàn khuất phục, em cố gắng đừng đi ra ngoài, nhân cơ hội bồi dưỡng thân thể cho tốt”
Bạch Hoài An chợt ngừng lại, mím môi rồi dè dặt nhìn anh: “Vậy còn phòng làm việc của em thì sao?”
Chuyện cô mang thai quá tình cờ, đúng vào thời điểm mấu chốt này, phòng làm việc đã gần sửa sang xong.
Nhờ chuyện tuần lễ thời trang lúc trước, sức nóng của cô còn chưa hết hẳn, đang trong thời gian tốt đẹp này thì lại xảy ra chuyện mang thai, đúng là làm người ta thất vọng.
Bạch Hoài An không thể không tự hỏi liệu vận may của mình có phải hơi kém hay không.
Hoắc Tùng Quân nhìn cô, vừa tức giận vừa buồn cười nhìn: “Đã là lúc nào rồi mà em còn nghĩ đến chuyện này? Anh để em thiếu ăn thiếu uống hay gì Anh đưa thẻ phụ của mình cho Bạch Hoài An, trước khi đính hôn, anh đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244239/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.