Anh ta do dự một chút, cắn răng nói: “Nặng thì sinh non, hoặc là khó sinh…”
Sắc mặt Hoắc Tùng Quân ngay lập tức trắng hơn, nắm lấy tay Bạch Hoài An càng chặt hơn.
Sắc mặt mẹ Hoắc và ông cụ Hoắc đều rất khó coi, Bạch Hoài An cũng khổ sở cúi đầu nhìn bụng của mình.
Vốn tưởng răng đứa bé này tới chính là thành quả khổ tận cam lai của cô và Hoắc Tùng Quân, không nghĩ tới chuyện lúc trước lại lưu lại di chứng lớn như vậy.
Bạch Hoài An mấp máy môi, càng căm ghét cả nhà của An Bích Hà.
“Nếu như mấy tháng này, chúng ta bồi bổ tốt cho thân thể Hoài An, có thể hay không..” Mẹ Hoắc sốt ruột định hỏi.
Đột nhiên Hoắc Tùng Quân vẫn luôn âm trầm không mở miệng, anh ngẩng đầu, ánh mắt mang theo sự lo lắng, nhìn về phía bác sĩ: “Bác sĩ, nếu như không có đứa bé này, thân thể của Hoài An dùng thuốc có phải càng nhanh tốt lên một chút không?”
Anh vừa dứt, ông nội Hoắc đã lập tức nhìn về phía Hoắc Tùng Quân, mẹ Hoắc kinh ngạc đến mức giọng điệu cũng thay đổi: “Hoắc Tùng Quân, con, con đang nói linh tinh cái gì vậy hả?”
Bạch Hoài An cũng nắm lấy tay Hoắc Tùng Quân: “Tùng Quân, không nghiêm trọng như vậy đâu, anh đừng căng thẳng”
Cô là người thân thiết nhất với Hoắc Tùng Quân, cũng có thể nhận ra cảm xúc của anh nhanh nhất.
Lúc này, Hoắc Tùng Quân căng thẳng đến mức cả người cứng đờ, ngón tay đang kéo lấy cô cũng khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244237/chuong-501.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.