Dường như là anh có chút buồn bực vào xấu hổ, thế nhưng anh vẫn đứng dậy kiên nhãn dặn dò mẹ Hoắc.
Từ sau khi Bạch Hoài An mang thai, lại đặc biệt thích trái cây chua, đặc biệt là quả mơ, nhưng mà loại trái cây này lại không thể ăn nhiều vì sẽ rất dễ tổn hại tới thân thể.
Mẹ Hoäc oán trách nhìn anh một cái nói: “Được được, chúng ta biết hết rồi, một ngày mà con dặn dò tới tám trăm lần”
Tuy răng mình cũng thật sự thích Bạch Hoài An, còn xem cô như con gái, nhưng mà vẫn mang theo dáng vẻ kiên nhãn không chê phiền phức gì, trong lòng bà vẫn rất chua xót.
Sinh con rồi nuôi nó lớn tới chừng này, nó còn chưa từng quan tâm bà như vậy!
Hoắc Tùng Quân có chút không tự nhiên sờ mũi một cái, lúc sau khi rời đi lưng có chút căng cứng. Ông nội Hoắc nhìn theo hình bóng của anh, trong mắt lộ ra sự tươi cười hiền từ.
Khuôn mặt bánh bao nhỏ xíu của tên nhóc này sau khi trưởng thành vân luôn quái dở lạnh nhạt, vậy mà cũng muốn bảo vệ một người cả đời.
Vợ à, bà đi sớm quá, không thể nhìn thấy Tùng Quân của chúng ta yêu thương vợ nó.
Tâm trạng của ông nội Hoắc có chút không vui, buông cái chén trong tay xuống, chống gậy chậm rãi đi về phòng nghỉ ngơi.
Ông rất nhớ vợ của mình, rất muốn rất muốn…
Bố Hoäc và mẹ Hoắc nhìn thấy bóng dáng cô đơn của ông nội, thở dài một hơi.
“Có phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244228/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.