Lâm Bách Châu sửng sốt một chút, thu hồi nụ cười gật đầu: “Anh nhớ kỹ lời anh nói ngày hôm nay, nếu anh làm cho cô ấy đau lòng khổ sở, bất luận ở nơi nào tôi cũng sẽ liều lĩnh đưa cô ấy đi. Sau đó thì anh sẽ vĩnh viễn không tìm thấy cô ấy”
Thân thể Hoắc Tùng Quân đột nhiên cứng nhắc, ánh mắt gắt gao dán về phía anh ta: “Tôi sẽ không cho anh cơ hội này”
Lâm Bách Châu nhún vai, liếc nhìn Bạch Hoài An thật sâu sau đó.
mới đi theo bố mẹ rời khỏi nơi này.
Ba người bọn họ đi rồi, nhưng Lâm Bách Vĩ còn ở lại nhà họ Hoắc.
Mặc dù Lâm Bách Châu làm ra việc kia, nhưng người nhà họ Hoắc cũng sẽ không giận chó đánh mèo lên người Lâm Bách Vĩ, anh ta và Hoắc Tùng Quân mặc quần yếm cùng nhau lớn lên, bố Hoắc và mẹ Hoắc đã sớm coi anh ta như con đẻ.
Chờ khi Lâm Bách Châu vừa đi, anh ta liền vội vàng túm Hoắc Tùng Quân, trên mặt toàn bộ đều là kinh ngạc: “Cậu, cậu đã lấy được giấy chứng nhận rồi sao?”
Khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Tùng Quân đang căng thẳng, nghe được lời này của anh ta, tâm tình đột nhiên trở nên tốt hơn, lộ ra nụ cười tươi rói, như núi băng tan rã, trăm hoa đua nở.
Trong mắt Lâm Bách Vĩ cực kỳ tức giận.
Lâm Bách Vĩ thở hổn hển một hơi, coi như không biết anh, thủ đoạn ngả về phía sau, nhướng mày đánh giá anh.
Với cái nhìn này, ánh mắt liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244226/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.