Ngô Thành Nam vừa thấy thư ký, thì cười lên tiếng chào hỏi ông ta: “Thư ký Trần, bây giờ tâm trạng của ông nội tôi đã khá hơn chút nào.
chưa? Buổi sáng ông đi đâu vậy? Tại sao tôi cảm thấy sau khi về nhà tâm trạng ông trở nên có hơi sa sút như vậy?”
Thư ký Trần nghe anh ta nói, nhíu nhíu mày, nếu như ở quá khứ, ông ta sẽ cảm thấy Ngô Thành Nam đang quan tâm ông cụ, nhưng mới vừa nghe ông cụ nói ra bí mật này, bây giờ lại nghe những lời này, đã cảm thấy lòng của người này không đơn giản.
Anh ta đang len lén tìm hiểu việc làm của ông cụ!
Thư ký Trần nghĩ đến đây, thật sự thấy không đáng thay ông cụ, nuôi nhiều năm như vậy, lại nuôi ra một kẻ ăn cháo đá bát.
“Cậu chủ, ông cụ đến nhà họ Hoắc, dù sao trước đó ngài tự mình truyền một chút tin tức ra, người nhà họ Hoắc rất tức tối, ông cụ là đến đó xin lỗi thay cho ngài.”
Giọng điệu ông ta cứng rắn, nụ cười trên mặt Ngô Thành Nam cứng đơ lại, có chút không được tự nhiên.
Giọng nói của thư ký Trần mang theo một chút oán trách: “Tôi đi theo ông cụ hơn ba mươi năm, ông ấy cứng cỏi ngông nghênh, nhưng rất ít khi cúi đầu trước người khác, hai năm nay xử lý tình hình rối rắm cho cậu, xin lỗi nhà họ Hoắc bao nhiêu lần rồi. Ngài phải biết thông cảm cho ông cụ, đừng hành động theo cảm tính, ông cụ đã lớn tuổi rồi”
Nói xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244222/chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.