Anh ta hô xong thì nhìn về phía Triệu Khôi Vĩ, ánh mắt mang theo vẻ đắc ý và nắm chắc phần thắng.
Kết quả, sự căng thẳng do dự trong tưởng tượng của anh ta hoàn toàn không xảy ra, Triệu Khôi Vĩ chỉ bình tĩnh cười với anh ta, tiếp tục thong thả tăng giá: “Ba trăm mười triệu đô.”
Việc này nằm ngoài dự liệu của Ngô Thành Nam, anh ta nhíu mày, trong lòng bối rối không biết làm thế nào.
Tại sao lại không giống trong tưởng tượng của anh ra, đã vượt quá ba trăm triệu, tại sao Triệu Khôi Vĩ còn có thể bình tĩnh như vậy.
Vẻ mặt anh ta hoảng hốt, tăng thêm mười triệu đô, vừa hô xong thì thấy Triệu Khôi Vĩ lại gần anh ta: “Tổng giám đốc Ngô, anh đã chắc chắn rồi phải không? Giá quy định của Hoắc Kỳ chúng tôi là ba trăm triệu đô, xin lỗi nhé, sợ rằng không thể như anh mong muốn rồi”
Ngô Thành Nam quay đầu sang, trợn trừng mắt, kinh ngạc nhìn Triệu Khôi Vĩ.
Tại sao anh ta…
Triệu Khôi Vĩ nở nụ cười thần bí: “Quên nói với anh, Diệp Văn Bình đã phản bội rồi, Tổng giám đốc Hoắc chúng tôi đã sớm ông ta là người của anh, chúng tôi tươn: tựu kế, tối hôm qua lúc ông ta đến công ty trộm tài liệu, đúng lúc bị tôi bắt được, bản kế hoạch anh nhận được là giả, là chúng tôi cố tình cho anh xem, anh có hài lòng không?”
Giọng nói của anh ấy rất nhỏ, thế nhưng lọt vào tai Ngô Thành Nam lại tựa như tiếng sấm, khiến cả người anh ta đờ ra.
Diệp Văn Bình nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244206/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.