“Ngô Thành Nam, anh muốn làm gì?!”
Giọng nói của Hoắc Tùng Quân nghiêm khắc, ánh mắt cực kỳ có cảm giác áp bách nhìn chằm chằm Ngô Thành Nam.
Ngô Thành Nam mới phản ứng lại, hung hăng rút tay mình ra khỏi tay của anh, ánh mắt âm trầm mà nhìn thoáng qua mẹ Hoắc, sau đó tầm mắt đặt ở trên người Hoắc Tùng Quân.
Anh ta mở miệng với cái giọng khàn khàn: “Hoắc Tùng Quân, anh nên hiểu rõ một chút rằng là do mẹ của anh không phân rõ xanh đỏ đen trắng, vừa đi lên liền tát tôi một cái, chẳng lẽ tôi không thể đánh trả lại sao? Đây là cái đạo lý gì chứ, đừng tưởng răng Hoắc Kỳ mấy người có quyền có thế là có thể lấy một tay che trời!”
Ánh mắt Hoắc Tùng Quân lạnh lẽo mà nhìn về phía anh ta: “Vì sao mẹ tôi lại tát anh một cái này, có lẽ người khác không hiểu lắm, nhưng chả lẽ trong lòng anh lại không biết rõ sao, anh có chắc rằng anh muốn tôi nói ra ngay bây giờ không?”
Anh nói rồi liếc mắt nhìn Trương Kim Liên bên cạnh anh ta một cái.
Ánh mắt Ngô Thành Nam biến đổi, khẩn trương mà nhìn về phía Trương Kim Liên, thấy mặt cô ấy đầy nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn anh ta.
Trong lòng anh ta rùng mình, những chuyện trước kia anh ta làm, Trương Kim Liên không hề biết gì cả. Tuy rằng anh ta cũng không thích Trương Kim Liên đến như vậy, nhưng trước mắt thì cô ấy là sự lựa chọn tốt nhất đối với nhà họ Ngô, có thể cho mang đến cho anh ta trợ lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244160/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.