Tiếng cửa đóng lại vang lên, phòng khách đã hoàn toàn không còn động tĩnh.
Qua một lúc lâu, cửa phòng Sở Minh Nguyệt đột nhiên mở ra.
Một bóng người gầy gò đi ra khỏi phòng ngủ.
Mặt cô ấy không chút thay đổi, lạnh lùng nhìn thoáng qua cánh cửa đóng chặt, sắc mặt thập phần tiều tụy, đặc biệt tái nhợt, môi cũng không có huyết sắc gì, chỉ có hốc mắt cùng mũi đỏ bừng.
Đôi mắt trong suốt, đen trắng rõ ràng, được bao phủ bởi những sợi máu đỏ.
Tối qua cô ấy đã thức cả đêm và không ngủ.
Vừa rồi cô cũng nghe được động tĩnh ở cửa, biết Châu Hữu Thiên rời đi, nhưng cô không muốn đi ra. Không muốn đối mặt với Châu Hữu Thiên, cũng không dám đối mặt.
Cô ấy sợ mình lại bị Châu Hữu Thiên giữ lại tâm thần quấy nhiễu, sợ cô lần thứ hai dao động.
Nhưng mà… Sở Minh Nguyệt cười khổ một chút, lần này Châu Hữu Thiên hẳn cũng sẽ không giữ lại cô.
Dù sao tối hôm qua anh ấy chính miệng thừa nhận, động tâm với Ngô Tiêu Thi, anh ấy còn muốn hôn Ngô Tiêu Thi.
Sở Minh Nguyệt nghĩ đến cảnh mình tận mắt chứng kiến trên ban công tối hôm qua, trong lòng liền nghẹn một hơi không xuống được, hô hấp không thuận lợi.
Tối qua mặt trăng rất sáng, cho tất cả mọi thứ nó chiếu sáng được bọc trong một lớp lụa bạc.
Sở Minh Nguyệt cũng hận ánh mắt của mình tốt, cách mấy tầng, còn có thể nhìn thấy cảnh tượng dưới lầu rõ ràng.
Dưới ánh trăng, một người đàn ông cao lớn tựa vào người phụ nữ nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244128/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.