Ngô Tiêu Thi tiến tới, ngón tay hư hư vẽ đường nét Châu Hữu Thiên, nhìn khuôn mặt tuấn lãng của anh, trong mắt tất cả đều là nụ cười thành công.
Từ sau khi rời khỏi bệnh viện của Châu Hữu Thiên, cô cũng không đến bệnh viện mà anh đề nghị, mà là đến công ty có sự hợp tác chặt chẽ với bệnh viện của họ.
Không bao lâu sau đã có tiếp xúc với Châu Hữu Thiên.
Mấy lần tiếp xúc ban đầu, Ngô Tiêu Thi đối với Châu Hữu Thiên vẫn không giả vờ từ bỏ, nhất cử nhất động đều tránh hiềm khích, rất nhanh liền xua tan nghi ngờ của anh.
Thẳng đến một lần, bệnh nhân của Châu Hữu Thiên bị bệnh, thái độ điên cuồng muốn tập kích anh, Ngô Tiêu Thi thay anh ngăn cản một đao.
Thái độ của Châu Hữu Thiên đối với nàng lúc này mới có biến hóa.
Một đao trực tiếp đâm vào bụng cô ta, thiếu chút nữa liền bị thương lá lách, cô ta nằm trong bệnh viện suốt hơn một tháng.
Trong hơn một tháng này, Châu Hữu Thiên vì báo ân, vẫn luôn chiếu cố cô ta.
Tiếp xúc nhiều hơn, dưới sự quan tâm của nàng, quan hệ giữa hai người càng ngày càng gần.
Anh đối với cô ta không có chút phòng bị nào, hơn nữa cùng Sở Minh Nguyệt bên kia tình cảm không thuận, ngược lại cùng cô ta lui tới nhiều hơn.
Ngô Tiêu Thi ở giữa vẫn đóng vai người con gái ôn nhu xinh đẹp, ôn nhu kiên nhãn khuyên nhủ anh, hướng dẫn anh. Cô ta có thể cảm giác được thái độ của Châu Hữu Thiên đối với cô ta càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244125/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.