Bị nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm như vậy trong phòng, trên trán Diệp Lan toát ra mồ hôi nhỏ, sắc mặt càng ngày càng trắng bệch, mím môi thật chặt, nước mắt trong mắt chảy dài.
“Hoắc… anh Hoắc, anh tin tôi đi, tôi chỉ muốn rời khỏi đây, cầu xin anh dẫn tôi đi, anh bảo tôi làm gì cũng được”
Thanh âm Diệp Lan nức nở, không ngừng cầu xin Hoắc Tùng Quân, đồng thời còn muốn nói còn ngơ nghỉ nhìn những người đàn ông khác ở đây, ý đồ để cho bọn họ nói chuyện cho cô, thay cô lộ diện.
Nhưng cô như vậy, không chỉ không khiến Hoắc Tùng Quân đồng tình, ngược lại khiến anh càng ngày càng phiền não.
Anh ta rất chán ghét người này dùng ánh mắt giống Hoài An như vậy, đối với anh làm ra loại biểu tình này.
Hoài An của anh sinh ra với một đôi mắt hoa đào hàm tình, nhưng rất ít khi dùng loại này sở sở đáng thương, mang theo tính toán cùng ánh mắt dụ dỗ nhìn người, ngược lại ánh mắt thanh chính, lộ ra ôn nhu cùng mơ hồ kiêu ngạo.
Người này quả thực là đang làm ô uế Hoài An.
Ý nghĩ này vừa đi ra, Hoắc Tùng Quân càng nhìn cô gái này càng không vừa mắt, vừa định để nhân viên phục vụ kéo cô ra ngoài, mắt không thấy tâm không phiền, đột nhiên nghe thấy tiếng vỗ tay từ cửa.
Trong phòng thập phần yên tĩnh, âm thanh này có vẻ đặc biệt rõ ràng.
Cửa phòng bị đẩy ra, Trần Thanh Minh mang theo một người phụ nữ tiến vào, người vỗ tay chính là Bạch Hoài An.
“Một vở kịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244122/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.