Sở Minh Nguyệt cẩn thận giúp anh ta xoa bụng, lúc nghe anh ta nói như vậy, ngón tay hơi dừng lại một lúc.
Cô và Châu Hữu Thiên liếc mắt nhìn nhau, phát hiện trong mắt anh ta đã không còn men say nào: “Chúng ta có tách nhau ra hay không, chuyện nay người quyết định là anh, không phải em!”
Châu Hữu Thiên sửng sốt một hồi, trông thấy Sở Minh Nguyệt mỉm cười nhẹ với mình: “Không phải em cho anh một cơ hội hay sao?”
Cô ấy nói xong, đứng dậy khỏi giường: “Em đi nấu cháo cho anh, anh nghỉ ngơi một hồi đi, đợi chút nữa rồi uống thuốc”
Châu Hữu Thiên nhìn bóng lưng mảnh khảnh rời đi của cô, cau mày, nặng nề thở dài một hơi.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Bạch Hoài An đã rời đi hơn ba tháng rồi.
Trong ba tháng này, cô luôn đi theo Cách Lệ Tâm học hỏi, cho nên cũng tăng thêm rất nhiều kiến thức, tầm mắt cũng cởi mở hơn rất nhiều.
Trong giới thời trang, địa vị của Cách Lệ Tâm rất cao, cô ta cũng nhất nhất bảo vệ cho Bạch Hoài An. Ở nước ngoài, Bạch Hoài An không có chịu bất kỳ uất ức hay kỳ thị nào, ngược lại còn từ sự tài hoa của thân mình mà nhận được sự thưởng thức của rất nhiều người chuyên nghiệp trong giới.
Hai người thiết kế trang phục phong cách Hàn Nguyệt cũng khiến cho tuần lễ thời trang Paris kinh sợ một hồi.
Những bộ trang phục này là trút hết tâm huyết của hai người, là do.
các cô tìm tòi qua nhiều tư liệu, chạy đông sang tây, từ bắc vào nam tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244120/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.