Châu Hữu Thiên hoàn toàn không biết rằng Ngô Tiêu Thi vẫn còn có đủ can đảm để đến gặp Sơ Minh Nguyệt.
Anh ta cả ngày đều có chút vô tri vô giác, lúc chuẩn bị tan ca, Lâm Bách Vĩ rất ít khi tìm anh ta và Hoắc Tùng Quân cùng uống rượu.
Châu Hữu Thiên thành thật nói chuyện Lâm Bách Vĩ mời anh ta đi uống rượu, nói cho Sở Minh Nguyệt biết.
Sở Minh Nguyệt vô cùng bất lực trả lời: “Anh không cần phải cái gì cũng nói với em, em không muốn giới hạn cuộc sống của anh” Do dự một chút, Châu Hữu Thiên vẫn đi.
Mấy người bọn họ đã rất lâu không tụ tập rồi, chưa kể Hoắc Tùng Quân và Lâm Bách Vĩ cũng không phải là bạn bè không tốt gì.
Trong phòng riêng quen thuộc, ba người đàn ông ngồi cùng nhau, Lâm Bách Vĩ nhìn Hoắc Tùng Quân, rồi lại nhìn Châu Hữu Thiên, thở dài một tiếng: “Các cậu làm sao vậy, một người hốc hác người kia còn hốc hác hơn” Anh ta nói chỉ tay vào Hoắc Tùng Quân: “Bộ dạng của cậu sao giống như mấy ngày không ngủ rồi vậy.” Đẹp trai vẫn là đẹp trai, chỉ là trên mặt có một chút mệt mỏi, làn da của Hoắc Tùng Quân trắng bệch lạnh lẽo, quầng thâm đen dưới mắt nhìn có chút rõ ràng, còn có tia máu đỏ trong mắt.
Hoäắc Tùng Quân hít sâu một hơi sâu, giọng nói uể oải: “Quả thật là mấy ngày nay đều ngủ không ngon, gần đây lại còn bị mất ngủ nữa” Từ lần trước Bạch Hoài An liên hệ với anh, đã là cách đây một tuần trước rồi, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244117/chuong-379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.