Châu Hữu Thiên cùng Sở Minh Nguyệt trở về, trên đường đi không ai nói một câu nào.
Trở về nhà, chuyện đầu tiên Sở Minh Nguyệt làm chính là chuyển toàn bộ vật dụng của mình qua phòng khách. Châu Hữu Thiên mấp máy môi, cuối cùng vẫn giúp cô ấy cùng chuyển.
Vật dụng của cô ấy không nhiều, chẳng bao lâu thì chuyển xong, Châu Hữu Thiên nhìn thấy phòng ngủ chính đường như trống trơn hết một nửa, cảm giác trong lòng của mình cũng trống một nửa.
Còn có một chỉ tiết, Châu Hữu Thiên chú ý tới giường chiếu của phòng ngủ chính và phòng khách đều sạch sẽ sạch sẽ, giống y như trước khi anh ta đi khỏi lúc tối qua.
Tối hôm qua Sở Minh Nguyệt một đêm cũng không ngủ.
Sau khi chú ý tới chuyện này, ấn đường của Châu Hữu Thiên nhíu lại, trong lòng càng thêm khó chịu. Trong đầu hiện ra dáng vẻ Sở Minh Nguyệt ngồi cả một đêm, trái tim giống như bị ai bóp một cái thật mạnh vậy, buồn bực đến hoảng hốt.
“Châu Hữu Thiên, tiền thuê nhà tháng này tôi sẽ chuyển cho ngươi” Trên mặt Sở Minh Nguyệt không có biểu cảm gì, ánh mắt lạnh lẽo mà nhìn anh ta: “Tôi vừa mới tính toán một chút, tôi ở trong phòng khách, một tháng tiền thuê nhà bao gồm tiền điện nước gần mười hai triệu, tôi làm tròn cho anh, mười lăm triệu, anh thấy thế nào? Nếu như cảm thấy ít, tôi có thể bù thêm” Lời này vừa nói ra, Châu Hữu Thiên cảm thấy lòng mình càng thêm khó chịu.
Sở trường của Sở Minh Nguyệt là giết người không dùng dao, nhưng những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244114/chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.