Giấc ngủ này kéo dài đến mười một giờ trưa, Bạch Hoài An mệt mỏi tỉnh lại, toàn thân giống như bị xe tải cán qua, vừa đau vừa nhức, một hồi lâu cũng không giảm bớt.
Cô chỉ động nhẹ một chút thì nơi riêng tư đã truyền đến một trận đau xót.
Bạch Hoài An nghiến chặt răng, trong lòng rất hối hận, tối hôm qua trong lúc nhất thời không nên mềm lòng để cho Hoắc Tùng Quân muốn làm gì thì làm, bây giờ người chịu khổ chỉ có thể là mình.
“Bé ngoan, em tỉnh rồi sao?” Một giọng nói sảng khoái truyền đến từ phía cửa.
Bạch Hoài An vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy HoắcTùng Quân có tinh thần rất sung mã, làn da trắng lạnh đều hiện lên vẻ sáng bóng, khuôn mặt sâu sắc và đẹp trai, anh đang đứng ở cửa, phảng phất giống như một bức tranh.
Đôi mắt của cô đầy vẻ oán hận, giọng nói anh ách, không được tự nhiên: “Tùng Quân, em không dậy nổi, khó chịu lắm” HoắcTùng Quân vội vàng chạy đến, đỡ cô dậy, rồi từ từ dùng những ngón tay mạnh mẽ ấn ấn ở trên vai cô, rất nhanh đã giúp Bạch Hoài An cảm thấy đỡ hơn.
“Xin lỗi, là anh không khống chế tốt bản thân” Anh rất hiếm khi vì việc này mà cảm thấy có lỗi, ôm lấy cô và võ vỗ nhẹ vào sống lưng của cô: “Sau này sẽ không như vậy nữa” “Anh thề đi!” Bạch Hoài An vùi mình vào trong lòng ngực anh, rầu rĩ mà nói.
Tối hôm qua cô thật quá thảm, cả người giống như một cái bánh rán, bị lật qua lật lại. Rõ ràng người dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244107/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.