Sau khi được Bạch Hoài An xoa dịu, trái tim của Sở Minh Nguyệt trở lại bình tĩnh hơn, hai người nói chuyện một lúc tới khi chuẩn bị cúp máy, giọng nói của Sở Minh Nguyệt có chút run rẩy.
“Hoài An, tớ thực sự vẫn có chút lo sợ, sợ sẽ nhận được một số tin tức mà bản thân không thể tiếp nhận được”Bạch Hoài An gọi điện như vậy không thể nhìn thấy khuôn mặt của Sở Minh Nguyệt, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra, Minh Nguyệt hiện tại nhất định sắc mặt đã nhợt nhạt hoảng sợ, không giữ được bình tính nữa.
Cô cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng, sau khi cố kìm cảm xúc xuống đáy lòng, chỉ còn biết nói:
“Sợ cái gì, mọi chuyện đều có tớ ở đây, không phải từ trước tới giờ tớ luôn ở sau lưng cậu sao?” Giọng điệu của Bạch Hoài An vô cùng chắc chắn.
Châu Hữu Thiên không làm việc gì quá giới hạn, đó là chuyện tốt.
Nếu anh ta thực sự cùng người phụ nữ kia có mối quan hệ không minh bạch, Sở Minh Nguyệt hoàn toàn có thể dứt khoát chia tay anh ta.
Nói xong lời cuối cùng, để giảm bớt bầu không khí, giọng nói của Bạch Hoài An có chút nghịch ngợm, khẽ mỉm cười:
“Minh Nguyệt, cậu là một người phụ nữ giàu có, trong tay tiền, xe đều không thiếu.
Nếu thực sự có chuyện xảy ra, bất quá thiệt hại nhất chính là người đàn ông kia, cậu tự do rồi, sợ cái gì!” Nói đến đây, Bạch Hoài An cũng buông thả chính mình, giọng nói không còn còn giữ ý tứ nữa:
“Tới lúc đó nhớ mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244093/chuong-355.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.