Bạch Hoài An nhìn tấm hình trong ví tiền, đôi mắt đào hoa cũng cười ra nước mắt nhưng trong lòng lại cảm thấy rất ấm áp.
Tấm hình trong ví tiền của Hoắc Tùng Quân là tấm hình lúc cô hai tuổi trong cuốn sổ nhật ký được tìm thấy chỗ bố.
Nhưng khác với tấm hình gốc, tấm hình này đã bị người dùng phần mềm chỉnh sửa qua, đem Hoắc Tùng Quân hai tuổi ghép với tấm hình chụp của cô.
Thủ pháp có chút thô ráp, vừa thấy đã nhận ra chính là Hoắc Tùng Quân đích thân ra tay chỉnh sửa rồi.
Trông tấm hình giống như là hai đứa nhỏ kết hôn vậy, vừa đáng yêu lại rất buồn cười khiến trái tim Bạch Hoài An rất ấm áp với tình yêu ngốc nghếch và chu đáo của Hoắc Tùng Quân.
Hoắc Tùng Quân bị cười nhạo mà có chút chết lặng, anh tiến lên một bước đoạt lại ví tiền của mình, sau đó nhanh.
chóng cất lại vào trong túi rồi ho nhẹ một tiếng, dường như không có việc gì nói với Bạch Hoài An: “Hoài An, em có muốn ăn trái cây không, anh đi gọt cho em”
“Ở nhà này làm gì cần con phải đi gọt chứ, để người làm đi gọt là được, con lại đây nói cho mẹ biết tấm hình kia làm cách nào thế, hãy làm cho bố và mẹ một tấm đi”
‘Vốn dĩ mẹ Hoắc chỉ muốn trêu chọc nên tùy tiện nói một câu, nào ngờ bố Hoắc vừa nghe thì ánh mắt sáng rỡ lên mà nhìn Hoắc Tùng Quân: “Ý kiến hay, con hãy chỉ bố tấm hình này làm thế nào vậy”
Hoắc Tùng Quân hướng ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244085/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.