Bạch Hoài An sốt ruột giữ lại cuốn album, đôi mắt cô sáng rỡ nhìn tấm hình chụp một đứa em bé.
Vẻ mặt mũm mĩm trông rất đáng yêu nhưng lại mơ hồ có thể nhìn ra vẻ điển trai của sau này, đây chính là tấm hình chụp Hoắc Tùng Quân lúc còn bé.
“Woa, thật là đáng yêu quá đi” Bạch Hoài An nâng mặt cẩn thận nhìn tấm hình này, khuôn mặt cô tràn đầy vẻ hưng phấn.
“Không ngờ lúc nhỏ Hoắc Tùng Quân lại đáng yêu như vậy?
Mẹ Hoắc thấy cô như vậy bèn khẽ cười một tiếng rồi cúi đầu xem tấm hình trong cuốn album ảnh.
Trong tấm hình là một đứa bé trắng trẻo bụ bẫm, ngũ quan vô cùng thanh tú và đáng yêu, đôi mắt tròn xoe mà nhìn ống kính, đôi tay nhỏ mũm mĩm ôm lấy một chiếc xe lửa đồ chơi.
Nhìn trông ngơ ngơ cực kỳ đáng yêu.
Mấu chốt là trong tấm hình này, Hoắc Tùng Quân lúc còn nhỏ đã mặc một cái áo yếm vừa đáng yêu lại dễ thương, Bạch Hoài An đưa trí tưởng tượng bay xa, cô liếc mắt nhìn Hoắc Tùng Quân một cái và bất giác bật cười thành tiếng.
Hoắc Tùng Quân tuy rằng đang chơi cờ với ông nội Hoắc nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía Bạch Hoài An ở bên này, anh trông thấy đột nhiên cô nhìn mình cười ra thành tiếng thì cảm thấy có cái gì không đúng cho lắm.
Anh thấy đối diện ông nội Hoắc vẫn còn đang nhíu mày suy tư thì anh đã lôi kéo bố Hoắc ngồi xuống ghế của mình: “Bố, bố đánh giúp con một chút, con qua đó đã
Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244074/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.