Khi Bạch Hoài An còn đang ngây người, đã bị mẹ Hoắc kéo đi, còn không kịp nói nổi hai câu với Hoắc Tùng Quân.
Hoắc Tùng Quân còn tưởng đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, cũng đi theo sau, muốn lên xem thử thì đã bị bố Hoắc cản lại.
Ông sửa lại cà vạt trên người, cười tủm tỉm nhìn con trai mình: “Đừng lo, mẹ con nói vô cùng gấp, thực chất chỉ là bà ấy vừa mua được mấy món đồ, đã nhiều năm như vậy rồi, con còn không hiểu rõ bà ấy sao?
Hoắc Tùng Quân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Bố Hoắc đi qua đi lại hai vòng xung quanh anh, cũng không nhìn anh lấy một cái, bất mãn nói: “Hoắc Tùng Quân, con không định nói gì với bố sao?”
Hoắc Tùng Quân bỗng nhiên bị ông gọi tên, vẻ mặt không hiểu gì nhìn ông: “Là sao ạ?”
Bố Hoắc cắn răng, chỉ vào bộ âu phục trên người mình: “Quần áo, là do Hoài An làm”
Hoắc Tùng Quân lúc này mới chú ý tới trang phục của mình, híp mắt quan sát từ trên xuống dưới một lần: “Tay nghề của Hoài An quả thực rất tốt, quần áo rất vừa vặn”
Bố Hoắc dùng ánh mắt mong chờ nhìn anh, tràn đầy kì vọng.
Kết quả...kết quả chẳng có gì, Hoắc Tùng Quân sau khi khoe xong liền ngồi xuống ghế số pha, ngay cạnh ông nội.
Bố Hoắc liền cảm thấy chán nản.
Ông nội Hoắc nhìn thấy cảnh này, cười nói: “Tay nghề của Hoài An thật tốt, khiến khuôn mặt này của con đẹp trai lên không ít nha”
Bố Hoắc: “..”
Thà rằng ông không nói thì hơn.
Hai ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244071/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.