Bạch Hoài An kích động, nói hăng say, kết quả phát hiện Hoáắc Tùng Quân không đáp lại mình, phản ứng vô cùng bình thường, mới mơ hồ phát hiện, nghi ngờ nhìn anh một cái.
“Hoắc Tùng Quân, chẳng lẽ anh không cảm thấy rất ngạc nhiên hay sao? Trần Thanh Minh thích Minh Nguyệt đó, anh ta vậy mà lại thích Minh Nguyệt!"
Bàn tay to lớn của Hoắc Tùng Quân đặt lên đầu cô: “Anh đã biết trước rồi"
Thốt ra lời này, trực giác của anh có chút không đúng, ngay lúc muốn sửa lại, đã đụng phải ánh mắt lên án của Bạch Hoài An: “Anh, anh biết từ trước rồi mà không nói cho eml"
Bạch Hoài An đỏ mặt lên, nghĩ đến vừa này mình giống nhue một kẻ nhà quê, cùng anh chia xẻ chuyện này, liền cảm thấy mất sạch mặt mũi.
Trách không được người ta không kinh ngạc, thì ra người ta đã sớm biết.
Hoắc Tùng Quân dáng vẻ vừa giận vừa xấu hổ của cô, vội vã vuốt lông mèo: “Anh, trước đây anh đã phát hiện, nhưng còn chưa xác định được, vẫn là Hoài An lợi hại nhất, nhanh như vậy đã kiểm chứng được rồi, anh không bằng em được"
Khuyên can mãi, rốt cục mới khiến tâm trạng Bạch Hoài An bình tĩnh lại.
Cô liếc mắt nhìn Hoắc Tùng Quân, khẽ hừ một tiếng: “Sau này dù có phát hiện ra chuyện gì, em tuyệt đối không nói cho anh biết"
Hoắc Tùng Quân bất đắc dĩ vừa buồn cười: “Sau này anh phát hiện ra chuyện gì, nhất định sẽ nói cho em biết trước tiên, có được hay không?"
Bạch Hoài An không để ý anh, đẩy anh vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244069/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.