Sau khi xử lý xong vết thương, xe cấp cứu cũng đến. Bốn người Bạch Hoài An đến bệnh viện cùng Lâm Bách Châu.
Sau khi đến bệnh viện, người nhà họ Lâm cũng nghe được tin tức nên hớt hải chạy tới.
Lâm Bách Châu đang được bác sĩ xử lý vết thương, trên trán rỉ ra một lớp mồ hôi mỏng, hơi thở có phần gấp gáp khiến bố Lâm, mẹ Lâm nhìn thấy mà sốt ruột.
Bạch Hoài An nhìn ba người họ rồi đi tới bên đó, trên mặt là vẻ áy náy: “Cháu xin lỗi, vì cứu cháu nên bác sĩ Lâm mới bị như thế, cháu thực sự xin lỗi”
Trên mặt bố Lâm, mẹ Lâm là vẻ phức tạp. Họ biết không nên giận cá chém thớt mà trút giận sang Bạch Hoài An nhưng chuyện này đúng là do cô gây ra, Lâm Bách Châu lại còn đang chịu tổn thương về mặt tâm lý, đã đủ giày vò hành hạ rồi mà giờ còn phải chịu đau đớn về mặt thể xác nữa.
Nhưng hai người họ cũng suy nghĩ rất lý trí rằng vết thương trên người Lâm Bách Châu chẳng liên quan gì đến Bạch Hoài An cả, và từ trước đến giờ cô cũng chưa từng có ám hiệu mập mờ với Lâm Bách Châu mà tất cả là do con trai nhà họ tự mình sa lầy vào tình cảm mà thôi.
Lâm Bách Vĩ vỗ vai cô an ủi: “Hoài An, chuyện này không liên quan đến cô, đầu sỏ của vụ này là người phụ nữ mắc bệnh tâm thần kia mà. Chuyện này không ai có thể đề phòng được.
Bạch Hoài An cúi đầu, hai mắt đỏ ửng lên, trong lòng cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244053/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.