Cô vừa mới nói xong không đến hai giây, điện thoại đã được bắt máy, âm thanh ở bên chỗ Trần Thanh Minh có chút ồn ào, không giống như đang ở trong văn phòng.
“Hoài An, có chuyện gì không vậy?” Trong không gian mà âm thanh to đến mức đỉnh tai nhức óc, Trần Thanh Minh phải cố hết sức hét lớn vào điện thoại, để cho Bạch Hoài An nghe rõ thấy giọng nói của mình.
Âm thanh đinh tai nhức óc này, khiến cho Bạch Hoài An giật mình, theo bản năng để di động ra xa, chau mày nói: “Anh đang ở đâu vậy?”Giọng nói Trần Thanh Minh rất phiêu, còn hoan hô vài tiếng theo theo điệu nhạc, hưng phấn mà nói: “Tôi đang ở quán bar, cô có muốn đến đây không.
Quán bar này tôi vừa mới mở, có thể vui chơi cả một đêm, gọi Hoắc Tùng Quân đến cùng luôn”“Hay là thôi đi, chúng tôi không đến đâu, anh cứ bình tĩnh mà vui chơi đi” Bạch Hoài An xin miễn cho kẻ bất tài.
Sau một lần nhà họ Trần bị bộ quản ý thị trường lừa gạt, nên đối với những trường hợp như thế này, tự nhiên cô có chút bất an, không dám đi một mình, cho dù là Hoắc Thùng Quân và Trần Thanh Minh có độ cùng, cũng không có ham hố.
Trần Thanh Minh có chút thất vọng: “Thôi được rồi, cô không đến thật là tiếc quá, vất vả lắm mới thoát được cái bà điên kia, tôi còn muốn nhân cơ hội này vui chơi cho thật thỏa thích”Sau khi cúp điện thoại, Bạch Hoài An quay đầu nhìn Hoắc Thùng Quân: “Anh cũng nghe thấy rồi chứ, bây giờ Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244036/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.