Qua thật lâu cuối cùng hai người cúi đầu nắm chặt ngón tay vừa bất đắc dĩ vừa tuyệt vọng cam chịu số phận.
"Được chúng tôi đồng ý sau này sẽ không làm phiền An Bích Hà nữa cũng sẽ không truy cứu chuyện này. Chúng tôi nhân nhượng."
Lúc người chồng nói ra bốn chữ cuối cùng dường như dùng hết sức lực toàn thân ngón tay run rẩy.
Đàn em của Ngô Thành Nam thở phào nhẹ nhõm trên mặt lộ ra một tia vui vẻ. Rốt cuộc đã đạt được mục đích hai khúc xương cứng cuối cùng cũng có thể gặm được rốt cuộc đã có thể báo cáo lại kết quả với cậu chủ.
"Các người đã nói là phải làm đừng có ra vẻ." Nhưng người đứng đầu vẫn không yên tâm tiếp tục nói: "Chúng tôi có rất nhiều cách cho dù các người giấu tro cốt của con gái ở chỗ nào chúng tôi cũng có thể tìm ra được. Nếu các người dám nuốt lời chúng tôi sẽ đổ tro cốt của con gái các người vào nhà vệ sinh. Nếu không tin các người có thể thử xem.”
Nghe những lời này ánh mắt của hai vợ chồng đều đỏ lên nỗi hận thấu xương giấu dưới đáy mắt hận không thể chém bọn họ nghìn dao để giải tỏa sự căm hận trong lòng.
"Được chúng tôi đồng ý." Người chồng run rẩy trả lời nghe như thỏa hiệp và rất sợ hãi nhưng thực tế là sự giận dữ và toàn là hận thù.
Bọn chúng cởi dây trói cho hai người rồi lấy đi những chứng cứ mà bọn họ đã sửa sang lại khinh miệt nhìn hai người nói: "Còn tưởng cứng rắn lắm thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244031/chuong-293.html