Tối hôm qua Ngô Thiên Lan bị dị ứng thật quá nghiêm trọng,
báo cáo kiểm tra thân thể ở đây, căn bản nghỉ ngơi cũng không cần.
Sau khi ông cụ nhìn qua hai phần báo cáo này, lông mày nhíu chặt,
ngẩng đầu nhìn Ngô Thiên Lan một chút, trầm giọng nói:
“Chuyện này là việc ngoài ý muốn, bố cũng không đoán được sẽ xảy ra loại chuyện này.”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của Ngô Thiên Lan tối đi một chút.
Quả nhiên giống như lời của Bách Nhã, ông cụ Ngô căn bản cũng không có nghĩ đến do Ngô Thành Nam ra tay,
thế mà trực tiếp bảo chuyện này là ngoài ý muốn.
Bàn tay bà ta nắm thật chặt, trên mặt càng thêm tủi thân: “Bố, tối hôm qua con suýt chút nữa thì chết mất…”
Ông cụ Ngô trông thấy nốt sởi trên mặt bà ta còn chưa mất đi, cuối cùng thở dài một hơi rồi nói: “Con muốn đền bù cái gì?”
Ngón tay của Ngô Thiên Lan dừng một chút, nhưng cũng không có nói ra yêu cầu của mình mà nói với ông cụ:
“Bố phải điều tra rõ ràng chuyện này, con cảm thấy trong này có điều kỳ lạ.
Con và mấy người bạn đều mua mấy bộ váy này nhưng chỉ có con bị dị ứng thành như vậy,
con cảm thấy nhất định có vấn đề, bố giúp con tra rõ ràng, báo thù cho con.”
Ông cụ Ngô nghe lời này, giữa lông mày hiện lên một suy nghĩ sâu xa.
Ngô Thiên Lan nhìn thấy bộ dạng này của ông cụ, trong lòng có chút đắc ý.
Bà ta là con gái của ông cụ, sau khi anh trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244018/chuong-279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.