“Hoài An, cô nhìn gì mà chăm chú vậy?” Mẹ Hoắc thấy đường nhìn của cô như ghim vào bóng lưng của bà Trần không dứt ra được liền hỏi.
Ánh mắt ấy vô cùng phức tạp, như thể đang suy tư điều gì đó.
Cô thấy bà ấy tò mò liền thì thầm bên tai: ” Bác gái, bộ váy mà bà ta đang mặc kia trông rất giống Khinh Hà, sản phẩm mới được tung ra trong đợt họp báo gần đây.”
Vào ngày tổ chức họp báo cho ra mắt “Khinh Hà” kia, Bạch Hoài An cũng có chú ý tới, hôm đó cũng có một vài bà lớn tham dự.
Trước đấy Bạch Hoài An còn không nhận ra bà Trần, bởi cô cũng không để ý thân phận của mấy người đó, nhưng bây giờ nhìn kỹ bộ váy kia cảm thấy quen mắt nên mới nhận ra.
Mẹ Hoắc nghe xong, khó hiểu hỏi: “Bộ váy này có vấn đề gì sao?”
Bạch Hoài An cười một tiếng giải thích có công ty khác ra thông báo trước An Bích Hà, cô ta chỉ có thể tạm thời ứng phó bằng việc thiết kế vội ra vài mẫu quần áo coi như sản phẩm mới mà công bố.
“Bộ váy mà bà Trần đang mặc hẳn là đấu giá được từ đợt họp báo đó của An Bích Hà.”
Mẹ Hoắc mới đầu còn không chú ý bây giờ nghe cô đề cập đến liền chăm chú chờ bà Trần ra khỏi nhà vệ sinh để quan sát kỹ hơn.
Nhìn thoáng qua thì không thấy vấn đề gì nhưng nếu nhìn kỹ có thể phát hiện được vài chi tiết không đúng lắm.
Thỉnh thoảng trong lúc nói chuyện bà Trần sẽ luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244015/chuong-276.html