Khoe được một lúc, mẹ Hoắc liếc mắt nhìn thấy Bạch Hoài An đang tươi cười bên cạnh, vội vàng vẫy tay với cô: “Hoài An, Tùng Quân, lại đây.”
Lời này nhanh chóng thu hút sự chú ý của các quý bà.
Lúc này họ mới nhận ra rằng bên cạnh còn có một đôi trai gái.
Người đàn ông kia mọi người đã quá quen thuộc, đó là Hoắc Tùng Quân, con trai của bà Hoắc, tuổi còn trẻ và đầy triển vọng. Anh là người nắm giữ quyền hành tại Hoắc Kỳ hiện nay, đặc biệt năng lực rất tài giỏi, còn trẻ như vậy đã xử lý công việc tại Hoắc Kỳ gọn gàng đâu ra đấy.
Bên cạnh anh là một cô gái mặc váy màu vàng nhạt, dáng đứng thanh thoát, nét mặt đặc biệt xinh đẹp, làn da trắng như sứ, nổi bật nhất là đôi mắt đào hoa, đuôi mắt cong cong khẽ chớp tựa như sóng nước khiến người khác nhìn vào không khỏi rung động.
Mặc dù lần trước Bạch Hoài An đi theo Lâm Bách Châu tham dự bữa tiệc của bố Lâm đã để lại cho mọi người ấn tượng sâu sắc, nhưng chuyện đó cũng rất lâu rồi, nhiều người không còn nhớ rõ lắm.
Vì vậy, khi những quý bà này nhìn thấy cô, vẻ mặt có chút kinh ngạc cùng người bên cạnh nhìn nhau một cái.
Bọn họ đều biết Hoắc Tùng Quân mặc dù tuấn tú, gia cảnh tốt, lại có tài, nhưng không gần phụ nữ bao giờ, từ nhỏ đến lớn không có một bóng dáng người con gái nào bên cạnh, chỉ có duy nhất An Bích Hà ỷ vào cái gọi là ân nhân cứu mạng nên mới mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244013/chuong-274.html