Bạch Hoài An vô cùng kích động, cô nghĩ đến bố mình cả đời làm người tốt, làm việc tốt, cuối cùng lại chết thảm như vậy, chết trước khi đạt được ước nguyện của bản thân lại còn bị người ta hắt nước bẩn, từ người bị hại biến thành người có tội.
Lông ngực cô đau nhói kịch liệt, cực kỳ khó chịu.
“Hoài An, em bình tĩnh một chút.” Hoắc Tùng Quân đến bên cạnh cô, giúp cô lau khô toàn bộ nước mắt trên mặt, nhìn thấy đôi mắt đỏ ửng của cô thì thở dài: “Đừng sốt ruột, trước khi giao cho cảnh sát, anh sẽ không để An Vu Khang sống dễ chịu đâu.”
An Vu Khang bị Bạch Hoài An gào lên một trận thì uể oải gục đầu, nghe thấy lời Hoắc Tùng Quân an ủi Bạch Hoài An thì giật mình, ngẩng phắt đầu dậy rồi trừng mắt nhìn Hoắc Tùng Quân.
“Cậu, cậu không thể lạm dụng hình phạt riêng, không được…”
Răng ông ta va vào nhau cầm cập, An Vu Khang biết Hoắc Tùng Quân có bao nhiêu thủ đoạn độc ác nên bây giờ mới sợ hãi như vậy.
Hoắc Tùng Quân cũng không nhìn ông ta, mặc kệ ông ta hoảng sợ la lên dưới đất, không kiên nhẫn mà dặn dò Triệu Khôi Vĩ: “Bịt miệng ông ta lại.”
Tuy rằng căn biệt thự này hơi hẻo lánh, hàng xóm xung quanh cũng rất xa nhưng khó tránh khỏi việc có người đi ngang qua nghe được âm thanh này, chỉ sợ sẽ phá hư chuyện của anh.
Triệu Khôi Vĩ gật đầu, giây tiếp theo, âm thanh của An Vu Khang dần dần biến mất. Trên miệng ông ta bị dán băng keo, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244003/chuong-264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.