,Thật sự quá kỳ lạ.
Cảm giác của Bạch Hoài An càng ngày càng mãnh liệt, Lâm Bách Châu đang đứng trước mặt cô, cô không hề có chút quen thuộc nào, cứ như đang đứng trước mặt một người xa lạ vậy.
Không còn dịu dàng như trước nữa, hiện tại anh ta đang tràn đầy sự mạnh mẽ và rất ngang ngược, giống như cảm giác mà Hoắc Tùng Quân đã đem lại cho cô vậy.
Nhưng hai người họ rõ ràng là hai người hoàn toàn khác nhau.
Bạch Hoài An thở dài rồi nói tiếp: “Bách Châu, anh có thể bỏ tôi ra được không? Cánh tay của tôi đang rất đau.”
Anh ta ôm chặt đến nỗi cô không thể thở được.
Câu nói này vừa nói ra, Lâm Bách Châu mới nhẹ nhàng buông cánh tay ra.
Nhưng cánh tay của anh ta vẫn vòng qua người cô, không hề có ý muốn thả cô ra.
Bạch Hoài An nhìn cánh tay của anh ta, mím môi nói: “Tôi cảm thấy, chúng ta như thế này thì không hay đâu, anh có thể bỏ cánh tay mình xuống không? Nếu như Hoắc Tùng Quân biết sẽ tức giận.”
Sắc mắt của Lâm Bách Châu tối sầm lại, cắn chặt môi dưới, thì thầm nói: “Em không nói, anh không nói, anh ta làm sao có thể biết được.”
Bạch Hoài An nghe thấy lời này, kinh ngạc ngẩng đầu nói: “Lâm Bách Châu anh làm sao vậy? Tại sao, bây giờ anh lại cho tôi cảm giác không hề giống lúc trước vậy, tôi cảm thấy như mình sắp không nhận ra anh nữa rồi.”
Lâm Bách Châu cười nhẹ: “Anh của trước đây, em không thích, anh của bây giờ em có thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243993/chuong-254.html