‘An Bích Hà sững sờ, cảm giác như cả thế giới đều sụp đổ, đầu óc hỗn loạn. Cuối cùng, nhìn về phía Trần Thanh Minh một cách khó nhọc, cất giọng khàn khàn: “Anh, anh chưa chưa từng thích tôi sao? Tỏ tình với tôi cũng chỉ là giả? Chỉ là để Phương Ly chĩa mũi nhọn về phía tôi sao?”
Tuy đều là câu hỏi nhưng khi nói ra lại mang theo ý khẳng định.
Trần Thanh Minh nhíu mày, không hề có ý phủ định những lời vừa rồi: “Dù sao bàn tay của tôi cũng không thể với dài như vậy. Hơn nữa, để các người tự lục đục nội bộ với nhau thì nhanh gọn hơn nhiều. Mà Phương Ly lại rất tin tưởng cô.”
Ngay khi những lời này vừa nói ra. Trong chớp mắt, An Bích Hà như phát điên mà lao về phía anh ta, định đẩy ngã Trần Thanh Minh nhưng lại bị anh ta tóm chặt lấy cổ tay một cách dễ dàng.
Trần Thanh Minh nhìn tay cô ta, hơi cau mày: “Bao lâu rồi cô chưa cắt móng tay hả? Móng tay sắc như vậy lỡ cào xước mặt tôi, cô định lấy cái gì để đền đây?”
An Bích Hà cảm thấy từ trước tới nay cô ta chưa bao giờ nhục nhã như vậy. Nhất là khi nghĩ đến bản thân cho rằng Trần Thanh Minh thích mình, còn kiêu căng ngạo mạn, quơ tay múa chân trước mặt Trần Thanh Minh, càng cảm thấy mình đã mất hết mặt mũi.
Chỉ sợ lúc cô ta đang thầm vui vẻ trong lòng thì Trần Thanh Minh và người nhà họ Trần còn đang cười cợt hả hê, coi cô ta như một tên hề đang nhảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243988/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.