“Đến bây giờ cô mới biết sao? Ngu xuẩn!” Phương Ly đắc ý năng cằm, thừa nhận lời của cô ta.
Mắt An Bích Hà như muốn nứt ra, cặp mắt đỏ hồng như tích máu: “Sao cô có thể làm ra loại chuyện này, tôi tự thấy mình đối xử với cô cũng không tệ…”
“Cô đừng ở trước mặt tôi nói mấy lời như vậy.” Phương Ly không kiên nhẫn phất phất tay áo: “Lúc nào cũng ở trước mặt tôi bày ra vẻ ban phát ơn huệ này, cô cũng chỉ lợi dụng tôi mà thôi, chẳng qua là muốn khoe khoang tự đắc trước mặt tôi, còn hỏi tại sao tôi có thể làm ra chuyện này….”
Phương Ly nói xong, nở nụ cười kỳ quái: “Tôi cũng là người đã từng phạm tội, trước kia khi thu nhận tôi cô cũng nên nghĩ đến, nếu tôi có thể làm lộ bản thiết kế của Bạch Hoài An thì vì sao không thể tiết lộ thiết kế của các cô?
Nhìn dáng vẻ đúng lý hợp tình này của cô ta, An Bích Hà tức giận đến nỗi ngón tay cũng run rẩy, nửa ngày không đáp lại, một lúc lâu sau mới nói: “Cô, cô làm cách nào biết được bản thiết kế?”
“Chuyện này thì có gì khó, cô vừa nghe thấy chuyện của Bạch Hoài An đã sợ đến mức linh hồn cũng bay mất, làm sao còn lo đến chuyện bản thiết kế.”
Phương Ly vừa nói xong, tuy rằng không quá rõ ràng nhưng An Bích Hà lập tức nhớ đến, lúc trước cô ta chạy đến phòng làm việc của mình, nói cho mình biết kết cục của người nhà họ Bạch. Lúc ấy hình như cô ta đang thiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243986/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.