Cuối cùng thì Hoắc Tùng Quân cũng biết tại sao Bạch Hoài An lại khóc lóc thảm thiết như vậy, ngay cả bản thân anh khi nghe được một chuyện như vậy thì trong lòng cũng vô cùng tức giận.
“Đám người của nhà họ An kia thật không ra gì.” Anh nghiến răng nghiến lợi nói, khuôn mặt đẹp trai của anh trở nên lạnh lùng hơn.
Đồng thời trong lòng của anh cũng tràn đầy áy náy, nếu như năm đó anh có thể tin tưởng Bạch Hoài An thì anh đã sớm tìm ra sự thật rồi.
Nhưng vào lúc đó bởi vì ơn cứu mạng của An Bích Hà mà anh đã tin vào lời nói của người nhà họ An, anh vẫn luôn đứng về phía của nhà họ An mà không tin tưởng Bạch Hoài An, thậm chí anh còn lừa gạt cô truyền máu cho An Bích Hà.
Nghĩ đến đây, Hoắc Tùng Quân đã trực tiếp tát cho mình hai bạt tai.
Bạch Hoài An dừng khóc một chút vì hành động này của anh, cô nhìn anh với một đôi mắt đỏ hoe, cô vô cùng kinh ngạc và sững sờ, nhìn thấy vết đỏ trên mặt của anh thì ngón tay của cô run run, sau đó cô cẩn thận sờ lên.
Trước khi ngón tay của cô kịp chạm vào thì Hoắc Tùng Quân đã ôm cô vào trong lòng một cách mạnh mẽ như thể muốn cơ thể của cô hòa làm một với anh.
Hoắc Tùng Quân mím chặt môi, anh dùng giọng nói khàn khàn nói tiếng xin lỗi bên tai cô hết lần này tới lần khác: “Xin lỗi, là do anh không tốt, anh đã không tin tưởng em, xin lỗi, xin lỗi.”
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243976/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.