Lời của An Vu Khang vừa nói ra, Sở Hân như bừng tỉnh ra, từng giọt nước mắt trên khóe mi tí tách tí tách rơi xuống.
Cô ta cứ như vậy ngây ngốc nhìn An Vu Khang, nước mắt không ngừng rơi, nhìn thấy ông ta chạy đến chỗ mình, mới vội vàng lau nước mắt, nụ cười cứng đơ nhìn ông ta:
“Không sao, em cũng không đau lắm, lúc về nhà mới phát hiện trong nhà không còn thuốc nữa… Không sao, nhịn qua được là không có chuyện gì rồi.”
Lời nói này làm cho An Vu Khang vô cùng đau lòng, đặc biệt khi nhìn thấy gương mặt của cô ta không ngừng rơi lệ, vô thức đi đến gần, lau nước mắt đi.
Sở Hân tách tay của ông ta ra, nở nụ cười, đi về phía phòng bếp:
“Cũng đã tổi rồi, anh đã ăn cơm chưa, em, để em đi nấu cơm cho anh”.
Lời nói này làm cho An Vu Khang càng thấy khinh bỉ mình hơn, thế mà lại đi tin lời của An Bích Hà, hoài nghi Sở Hân có mục đích khác với ông ta.
“Sở Hân!” An Vu Khang gọi cô ta lại, vẻ mặt hàm ý muốn xin lỗi:
“Chuyện ngày hôm nay đã khiến em phải chịu tủi thân rồi”
Sở Hân mím môi, quật cường nhìn ông ta, rất lâu sau mới mở miệng nói:
“An Vu Khang, em nghĩ là… Tốt nhất là em nên đi thôi”
Đôi mắt của An Vu Khang trừng to, vội vàng chạy tới kéo tay cô ta: “Em, sao trong đầu em lại có suy nghĩ như thế chứ?” Sở Hân cúi đầu xuống, muốn kéo tay ông ta ra, gương mặt khổ sở:
“Tuy em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243974/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.