Sở Hân Hoắc Tùng Quân ngồi bên cạnh nhìn nét mặt phức tạp của Bạch Hoài An, đưa tay lên day trán cho cô.
“Hoài An, giờ em vẫn còn anh, bố mẹ và ông nội anh đều rất quý em.
Sau khi lấy anh rồi, em sẽ không chỉ có tình yêu của bố mẹ, mà còn có ông nội, có chồng, và còn có con yêu thương em”
Bạch Hoài An bùi ngùi xúc động khi nghe được những lời này, cô tựa đầu lên vai anh, thì thầm: ‘Anh hãy nhớ lấy những gì anh đã nói hôm nay.
Nếu như anh nuốt lời, em sẽ không tha thứ cho anh nữa”
Hoắc Tùng Quân năm lấy bờ vai cô, ôm cô chặt hơn: “Em yên tâm, nếu như anh nuốt lời, bản thân anh cũng không còn mặt mũi nào đeo bám em nữa”
Hoắc Tùng Quân đang suy nghĩ xem phải chăng cảm giác an toàn mà anh dành cho Bạch Hoài An không đủ nên mới khiến cô cảm thấy bất an hay không, liệu anh có nên làm gì đó để mang lại cho cô cảm giác an toàn đủ đây hay không? Trong lúc đang mải suy nghĩ, Bạch Hoài An đột nhiên ngẩng đầu khỏi vòng tay anh, ngước đôi mắt sưng đỏ nhìn anh và nói: “Đọc xong cuốn nhật ký, em lại càng muốn trừng trị An Bích Hà.
Khi nào thì chúng ta mới ra tay đây, em không thể nào đợi được nữa”
Dòng suy nghĩ của Hoắc Tùng Quân bị cất gang, anh bất lực vuốt ve mái tóc cô: “Sắp ¡, em đừng nóng vội, chỉ một vài ngày nữa thôi”
Về phía An Bích Hà, hai bố con họ vẫn ở trong công ty
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243971/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.