Trong sân nhà họ Hoắc vô cùng yên Tĩnh.
Ngô Thành Nam cúi đầu, khom người.
Việc làm động tác này, nói ra những lời nói kia, hơn nữa còn cúi đầu trước Hoắc Tùng Quân, những chuyện này đã khiến anh ta tốn không biết bao nhiêu khí lực.
Trước đó, anh ta thật sự đã làm sai, anh ta không nên vì cái lợi trước mắt mà suy nghĩ tới việc giết chết Hoắc Tùng Quân, nghĩ rằng làm như thế là có thể vượt qua được tập đoàn Hoắc Kỳ, anh ta nghĩ sai hoàn toàn.
Anh ta cảm thấy việc mình sai cũng chỉ có mỗi cái này, không còn gì khác.
Vì để sau này có thể thuận lợi thừa kế tập đoàn Ngô Đạt, vì để ông cụ Ngô không cảm thấy thất vọng với anh ta, anh ta không thể không nói xin lỗi. Thế nhưng sau này, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ đòi lại những thứ đó.
Trong lòng Ngô Thành Nam thầm phỉ nhổ, mượn việc đang cúi đầu, không người nào có.
thể nhìn thấy vẻ mặt của anh ta, sự lạnh lùng trong mắt anh ta không ngừng tỏa ra, lộ ra vẻ điên cuồng.
Thế nhưng những tưởng rằng anh ta chỉ cần xin lỗi, đồng ý quay phim lại thì nhà họ Hoắc sẽ tha cho anh ta thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, không một ai lên tiếng.
Bọn họ cứ để mặc Ngô Thành Nam khom người như thế, không một người nào liên tiếng nói gì.
Ánh mắt Ngô Thành Nam ngưng trệ một lúc, tràn đầy vẻ khó tin.
Một lúc sau, Hoắc Tùng Quân mối lên tiếng: “Tổng giám đốc Ngộ, lời xin lỗi này của anh đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243964/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.