“Tốt, vậy được rồi.” Ông cụ Ngô thấy Ngô Thành Nam khéo léo đồng ý thì vui mừng thở dài hai tiếng.
Mặc dù Ngô Thành Nam thật sự đã làm sai thế nhưng khi đối mặt với ba điều kiện khắt khe này mà anh ta có thể đáp ứng thì có thể thấy anh ta chính là một người biết lo cho tình hình chung.
“Cháu mau đứng lên đi.” Ông cụ Ngô lên tiếng, lúc này Ngô Thành Nam mới từ từ đứng dậy.
Bởi vì đã quỳ quá lâu nên hai chân anh ta bắt đầu trở nên run rẩy, thế nhưng anh ta không dám nhìn thẳng vào mặt ông cụ, nhanh chóng cúi đầu đứng trước mặt ông cụ, dáng vẻ tiếp tục lắng nghe ông cụ dạy bảo..
Ông cụ Ngô thấy anh ta như thế thì nói thêm mấy câu.
“Ông nội biết từ nhỏ cháu và Hoắc Tùng Quân đã không hợp nhau thế nhưng việc cháu mưu sát cậu ấy như thế thì đúng là quá đáng. Cho dù trên thân trường cháu có dùng thủ đoạn gì, cho dù có bỉ ổi thế nào thì cũng không sao cả. Trên thương trường có biết bao kẻ xấu, Hoắc Tùng Quân cũng thường xuyên làm như thế. Thế nhưng việc cháu làm ra những chuyện gây nguy hiểm đến tính mạng của cậu ấy như vậy thì đúng là đã phạm vào điều tối kỵ”.
Nhất là khi Hoắc Tùng Quân lại là người thừa kế duy nhất của nhà họ Hoắc.
Là một người cháu mà trên dưới nhà họ Hoắc đều xem trọng, vì thế việc làm này của Ngô Thành Vũ cũng đã là một lời tuyên chiến với nhà họ Hoắc. Thế nhưng may mắn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243960/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.