Tối hôm qua Ngô Thành Nam ở cùng An Bích Hà đến tận khuya, sáng sớm vừa mở mắt tỉnh dậy nhìn thấy bên ngoài cửa sổ trời đã sáng rồi, anh ta bật dậy mặc quần áo lại, ngay cả tắm cũng không kịp tắm.
Lúc này An Bích Hà mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn thấy dáng vẻ sốt ruột của Ngô Thành Nam, nói: “Cần gì phải gấp như vậy, vẫn còn sớm mà, mới có bảy giờ”
“Bảy giờ đã không còn sớm nữa rồi.” Giọng của anh ta tràn ngập sự nôn nóng, hấp tấp, vừa mặc áo khoác, vừa xách giày rồi chạy ra bên ngoài, nói vọng lại: “Anh đi triệu tập người lại rồi đi xuống dọc sườn núi tìm. Chỉ sợ nếu để hai người Hoắc Tùng Quân đó lên lại được thì rắc rối lớn rồi”.
Ngô Thành Nam vừa nói vừa cảm thấy hối hận, đáng lẽ đêm qua mình không nên lãng phí quá nhiều thời gian trên người An Bích Hà, đáng lẽ nên đi tới đó sớm hơn. Bây giờ anh ta chỉ cầu mong là hai người Hoắc Tùng Quân chưa từ rừng đi lên.
An Bích Hà thấy Ngô Thành Nam lo lắng sốt ruột như vậy cũng không thể ngủ nổi nữa, xuống giường, đứng dậy mặc quần áo: “Hôm nay em không đi với anh được, mấy ngày nay bố em không ở công ty vì vậy nên em phải về công ty để giám sát. Gần đây Khinh Hà chuẩn bị ra một bộ sưu tập mới, đây cũng là bộ sưu tập đầu tiên sau cuộc thi, vì vậy nó có ý nghĩa vô cùng quan trọng
Nếu như bộ sưu tập này làm được tốt thì có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243958/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.