Bạch Hoài An cứ đứng bất động và ôm chặt lấy eo của Hoắc Tùng Quân, cô không nói gì, đôi mắt nhuộm đầy nỗi bị thương.
Dù cô không nói nhưng Hoắc Tùng Quân vẫn có thể nhận ra cô gái của anh đã phải chịu uất ức gì rồi.
Anh xoa xoa mái tóc của cô, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sự nhẹ nhàng cùng cưng chiều: “Ai dám bắt nạt em?”
Bạch Hoài An cho rằng sau khi đã trải qua nhiều chuyện, bản thân cô đã trở nên rất mạnh mẽ. Dù cô biết rằng cô có thể không phải là con gái ruột của bố mẹ nhưng cô nghĩ bản thân vẫn có thể giữ được bình tĩnh. Nhưng vừa gặp Hoắc Tùng Quân, anh chỉ cần nhẹ nhàng hỏi có một câu thôi thì dường như mọi bức tường thành trong cô đều hoàn toàn sụp đổ, giọng nói của anh sự một chất xúc tác nào đó khuấy động lòng cô, khiến nước mắt của cô cứ thế tuôn ra. Cô khóc, dường như cô muốn mượn dòng nước mắt này để cuốn trôi đi bao nhiêu nỗi sợ, nỗi hoang mang trong lòng cô.
Hoắc Tùng Quân không ngờ cô lại khóc nhiều đến như vậy, thoáng chốc áo sơ mi của anh đã ướt đẫm một mảng.
Cô không khóc bù lu bù loa, không than vãn kêu trời trách đất, cũng không giống những người phụ nữ mà Hoắc Tùng Quân đã từng gặp qua, làm bộ làm tịch khóc kiểu mèo khóc chuột, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Cô khóc một cách nhẫn nhịn vì không muốn người khác nhìn thấy nên cả khuôn mặt của cô vùi vào lòng anh. Nhưng nếu nhìn đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243941/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.