Bạch Hoài An đứng ở cửa viện dưỡng lão nhìn lén một lúc. Cô thấy bà cụ đã thích ứng rất tốt với công việc dán hộp giấy thì cô mới mang vẻ mặt không chút thay đổi mà xoay người rời đi.
Khi nhìn thấy viện trưởng có khuôn mặt phúc hậu bước tới và chào mình, Bạch Hoài An mới lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng rồi đưa cho bà ta và nói: “Viện trưởng, trong này có một ít tiền, bà hãy làm cho những người già trong viện dưỡng lão này một chút đồ ăn ngon để bồi bổ cho thân thể mua thêm một chút đồ dùng sinh hoạt. Số tiền còn lại, nếu bà cụ nhà chúng tôi mà cảm thấy đau đầu, thêm số tiền mà bà cụ kiếm được ở chỗ này nhưng vẫn không đủ thì bà hãy gọi điện cho tôi, tôi sẽ chuyển tiền sang cho bà”
“A, được, được” Viện trưởng cũng không tiếp tục từ chối.
Viện dưỡng lão của bọn họ không có thu nhập nào khác, cho dù viện trưởng có là người tốt đến mức nào thì bà ta cũng không có cách nào để giúp những người già ở đây có một cuộc sống tốt hơn. Số tiền của Bạch Hoài An coi như là còn có thể mang lại nhiều tác dụng lớn.
Trong viện dưỡng lão này cũng không có quá nhiều người già, cho nên chi phí để mua đồ dùng cũng không quá cao, số tiền còn lại cũng đủ để bà cụ dùng.
Bạch Hoài An đưa tiền cho viện trưởng rồi lại nhìn thoáng qua cái sân cũ kỹ ở phía sau. Cuối cùng, cô vẫn quyết định sẽ không đi vào để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243938/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.