Bạch Hoài An nhướng mày, ông ta muốn đẩy chuyện này cho bà cụ sao?
Thật là thú vị, không biết rằng bà cụ sẽ cảm thấy thế nào khi nghe tin người con trai trưởng mà bà cả đời yêu thương, vì lấy lòng Bạch Hoài An nên đã đem hết nước dơ tạt vào người bà.
Nhất định bà cụ sẽ tức giận đến chết mất thôi.
Nghĩ đến đây, Bạch Hoài An liền để ý thấy bác Bạch đang nhìn mình với ánh mắt mong đợi, trên mặt còn tỏ ra vẻ kinh ngạc, lo lắng và tò mò hỏi: “Không thể nào, rõ ràng con nghe thấy bà nói để Bạch Quang đuổi bác và mẹ bác ra ngoài”
Bác Bạch nghe thấy điều này, trong lòng dường như thắt lại, ông ta vội vàng nở một nụ cười gượng gạo: “Bà đã nói rồi, làm sao bác có thể phản đối lại, con cũng biết rằng bà đã nuôi bác lớn, bác vẫn luôn tôn kính bà. Bà còn ép bác đưa ra quyết định, hoặc là con đi, hoặc là bà đi, bác cũng không có cách nào khác.”
Ông ta cay đắng nói, khi nhìn thấy vẻ nghi ngờ của Bạch Hoài An, ông ta giải thích: “Con biết tại sao bà không thích bố của con không? Khi bà còn trẻ, bà rất quyền lực, nếu như không phải vì đột ngột mang thai bố của con thì bây giờ bà sẽ không là một bà cụ bình thường. Bà luôn canh cánh trong lòng vì chuyện trước đây”.
Bác Bạch nói xong thì liền trao lại đồ vật mà ông đang cầm trên tay cho Bạch Hoài An.
Đó là một album ảnh.
Bạch Hoài An cũng không rõ là gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243923/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.