"Cô ta đến An thị rồi hả?" Bạch Hoài An sững người rồi cười khẩy một tiếng. Hai người hận cô đến mức chết đi sống lại đã hợp lực với nhau rồi.
Nhưng bây giờ An thị như nó không có cùng tên, dù Phương Ly có làm việc ở An thị đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả, chỉ là chuyện này khiến người khác nghe mà cảm thấy chán ghét mà thôi.
Nhất là sau khi Phương Ly nói cho bà cụ Hoắc biết Hoắc Tùng Quân là bạn trai của cô. Cô vẫn luôn giấu người nhà họ Bạch chuyện này nhưng ai ngờ lại bại lộ rồi.
Lông mày Bạch Hoài An căng ra, lơ đãng quay đầu lại nhìn người đang uống trà sữa bằng vẻ mặt hưởng thụ là Trần Thanh Minh thì dừng lại.
Trần Thanh Minh đang cần một viên trân châu, anh ta ngẩng đầu lên thấy đôi môi xinh đẹp và đôi mắt như hoa anh đào kia đang nhìn mình thì khuôn mặt điển trai đỏ bừng lên.
"Cô... Cô nhìn tôi như vậy làm gì?" Những ngón tay thon dài của anh ta cầm ly trà sữa, vẻ mặt thì vô cùng lúng túng.
Chẳng nhẽ chuyện mình thích uống trà sữa đã bại lộ trước mặt Bạch Hoài An rồi à?
Bạch Hoài An nhìn anh ta rồi đột nhiên nở nụ cười, một nụ cười vô cùng xinh đẹp: "Tổng giám đốc Trần, tự nhiên tôi thấy anh rất đẹp trai đó"
Nghe cô nói thế thì Trần Thanh Minh bất giác rùng mình rồi vội vàng giơ tay lên: "Đừng, nếu người khác khen tôi thì tôi thấy bình thường lắm nhưng nếu cô khen tôi thì tôi cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243914/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.