"Có xứng không?" Bạch Hoài An nhắc lại, đột nhiên tắt màn hình điện thoại di động rồi đứng lên, nhìn bà ấy, cười lạnh: "Bác gái à, bác là người quyết định xem có xứng hay không sao? Sao suốt ngày chỉ hỏi tôi có xứng hay không. Tôi đã nghe những lời này ba năm rồi rồi" .
Bà ta nói chuyện không hề kiêng nể, từ sắc mặt đến giọng nói đều không có chút sự yêu mến nào đối với Bạch Hoài An mà giống như là kẻ địch vậy.
Từ lúc bắt đầu vẫn luôn lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người. Từ trong câu chuyện cũng đoán được ra quan hệ của bọn họ.
Trong lòng mọi người đều thở dài. Cô gái xinh đẹp này đúng là đáng thương. Nếu như sau này kết hôn với bạn trai, lại gặp phải người mẹ chồng coi thường có như vậy thì chắc hẳn sẽ rất khổ sở.
Bạch Hoài An cũng không tức giận khi bị bà ấy mắng là người mặt dày ở trước mặt nhiều người như vậy mà chỉ cười nhạt. Trong ba năm kết hôn đó, từ trong miệng của mẹ Hoắc, lời khó nghe đã được nói ra còn nhiều hơn như vậy thì những lời này cũng có là gì đâu.
Bạch Hoài An lặng lẽ đến gần bà ấy, giọng nói vui vẻ, nhưng mà khi mẹ Hoắc thấy lại khiến bà cả người rét run: "Bà nói xem, Hoắc Tùng Quân có thể cắt đứt mối quan hệ mẹ con với bà không?"
Bà ấy chợt đưa tay lên định đẩy Bạch Hoài An ra. Nhưng mà bàn tay còn chưa chạm đến bả vai của Bạch Hoài An thì đã bị cô tránh được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243900/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.