"Sở Hân" An Vụ Khang đọc thầm cái tên này, cảm thấy thật sự là cái tên này rất phù hợp với cô.
Sở Hân đỏ mặt khi thấy ông ta dịu dàng nhớ tên của mình, len lén liếc nhìn ông ta.
Bình thường, An Vu Khang luôn sống trong nhung lụa, mặc dù đã năm mươi mốt tuổi nhưng mà vẫn cực kỳ nho nhã và có khí chất riêng của người đàn ông trưởng thành, vô cùng hấp dẫn người khác.
An Vụ Khang thấy cô ta lén nhìn trộm dáng vẻ của mình thì trong ánh mắt lộ ra sự đắc ý.
"Nếu như cô không biết nhà mình ở đâu thì tạm thời có thể ở lại chỗ này của tôi." An Vu Khang vô cùng hào phóng chỉ ngôi nhà phía sau lưng.
"Tôi sống ở đây có khiến cho người nhà của ông cảm thấy không thoải mái không?” Sở Hân có chút lo lắng.
An Vu Khang xua tay: "Không cần lo lắng. Đây là ngôi nhà khác của tôi, vẫn luôn để trống không có người ở. Cô có thể ở lại đây"
Bao lâu cũng được.
Ông ta không thể nói ra câu nói phía sau kia, nhưng nhìn thấy gương mặt này của Sở Hân thì tâm tư bị lay động, ánh mắt nóng bỏng.
Sở Hân không có chỗ nào có thể đi nên chỉ có thể đồng ý.
Hai người cùng nhau đi vào trong nhà. Sở Hân rất có năng lực, nhanh chóng dọn dẹp mọi thứ từ trong ra ngoài thật sạch sẽ. Cô ta thấy bên trong còn có một chút rau cải liền dùng chỗ rau cải ít ỏi này để làm ra những món ăn thơm ngon.
An Vu Khang nhìn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243897/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.