Bố An nhìn cô đầy kiên định, lông mày nhíu chặt lại.
Thương trường không có bạn bè vĩnh viễn, nhưng mà chỉ cần có lợi ích thì mọi người đều có thể trở thành bạn.
Mặc dù nhà họ Ngô và nhà họ An không có qua lại quá nhiều, nhưng mà chỉ cần cho đủ lợi ích thì chắc chắn nhà họ Ngô sẽ đứng về phía nhà họ An. Dù cho Hoắc Kỳ chính là người đứng đầu ở thành phố An Lạc, nhưng anh cũng không thể một tay che trời. Nếu nhà họ Ngô hợp sức với nhà họ An thì chắc hẳn anh sẽ không thể chèn ép nhà họ An quá nhiều.
Chỉ cần cho bọn họ thời gian để thở thì bố An có lòng tin rằng ông ấy có thể khiến cho ăn thị sống lại lần nữa.
An Bích Hà nhìn thấy bố chau mày, vẫn đang vắt óc suy nghĩ biện pháp để thuyết phục cô ta: "Bố à, quan hệ giữa con và Ngô Thành Nam rất tốt, anh ấy nhất định sẽ đưa con đi gặp ông nội của anh ấy, cũng sẽ giúp con thuyết phục ông ấy, chỉ cần chúng ta có đủ thành ý là được rồi. ."
Cô ta còn chưa nói xong thì bố An đã ngắt lời cô ta: "Cũng đúng! Bây giờ bố sẽ gọi luật sư tới để làm một bản hợp đồng. Con hãy cầm nó đi tìm Ngô Thành Nam, nhất định phải thuyết phục ông cụ nhà bọn họ.
Trên mặt An Bích Hà tràn đầy sự kinh ngạc, ngay lập tức vội vàng gật đầu: "Bố cứ yên tâm đi"
Dựa vào mối quan hệ giữa cô ta và Ngô Thành Nam thì chắc chắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243895/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.