“Tuyệt đối không thể được” Bạch Hoài An vội vàng lên tiếng cự tuyệt.
Thấy vẻ mặt cô vô cùng không muốn, Hoắc Tùng Quân cau mày lại, cô tự mình tìm cái người Quý Tiêu Châu ở trước mặt đây để giúp cô tra chuyện nhưng lại không nguyện ý để anh giúp cô giải quyết luôn chuyện cho cô.
Chẳng lẽ cô vẫn chưa đủ tin tưởng anh sao, không muốn để anh nhúng tay vào chuyện này?
Tâm trạng Hoắc Tùng Quân lập tức trầm xuống, buồn rầu, cảm thấy rất không thoải mái.
Anh luôn cảm giác rằng sau khi Hoài An quay trở về với anh một lần nữa, cô dường như không còn sự thẳng thắn và mạnh mẽ như trước đây nữa, mà cô luôn có sự dè dặt với anh.
Nhưng chuyện này cũng là tại anh mà thôi. Cho dù Hoắc Tùng Quân biết rằng bản thân không thể làm gì, chỉ có thể tận lực đối xử với cô tốt hơn nữa, để cho cô cảm thấy có sự tin tưởng hơn với anh.
Sự trầm tĩnh trên người anh thể hiện rất rõ ràng, Quý Tiêu Châu cảm thấy hơi không được tự nhiên, vừa đúng lúc đã nói xong chuyện, cậu ta cũng phải rời đi.
“Hoài An, tôi có chuyện nên đi trước đây. Sau khi trở về, tôi lập tức sắp xếp người đi điều tra. Cô yên tâm, chúng tôi đều là dân chuyên nghiệp. Nếu như phát hiện được ra điều gì sẽ lập tức báo lại cho cô”
Bạch Hoài An gật đầu rồi đứng dậy: “Để tôi tiễn anh ra ngoài”
Cô nói xong rồi quay ra nhìn Hoắc Tùng Quân, giọng nói dịu dàng: “Anh đợi em một lát, em tiễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243892/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.