Bạch Hoài An vừa hỏi lời này ra, hai người bác gái và Bạch Quang đều bồn chồn lo lắng, theo bản năng hơi luống cuống một chút, vẻ mặt cực kỳ mất tự nhiên.
Bạch Hoài An vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bọn họ, đương nhiên cô cũng phát hiện cảm xúc của bác gái và Bạch Quang là lạ, | hai người cứ bối rối trong phút chốc.
Bác cả thì không dấu vết mà đi qua bên đó, che ở trước người bọn họ, khiến cho Bạch Hoài An không có cách nào tiếp tục dò xét biểu cảm của hai người nữa.
Ánh mắt cô hơi lạnh đi một chút, cô nhìn cái người được gọi là bác cả của cô đây.
Tuổi tác của bác cả cũng không phải là uổng công tăng lên, mặc dù ông ta chỉ là một lãnh đạo nhỏ bé trong công ty, nhưng lại trầm ổn hơn những người khác rất nhiều.
Ông ta cười với Bạch Hoài An, giọng nói hết sức ôn hòa.
"Hoài An, cháu đã quên trận thi đấu kia mà hai ngày trước cháu đã tham gia rồi sao, đoạn video kia bị lan truyền sùng sục trên mạng, cháu là người của nhà họ Bạch chúng ta, bọn bác liếc mắt một cái là đã nhận ra cháu ngay. Nhìn thấy cháu có tiền đồ thì đều rất vui vẻ, chỉ là muốn đến thăm cháu xem sao thôi."
Vẻ mặt hiền lành của ông ta thật sự giống như đang nhìn một tiểu bối mà ông ta rất thích ở nhà mình vậy.
"Cháu không biết bà nội cháu đã vui vẻ biết bao nhiêu, cả một buổi tối không thể nào ngủ được, vẫn cứ nhắc tới cháu đó."
Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243888/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.