Sau khi vất vả băng bó tốt lại miệng vết thương, Hoắc Tùng Quân không làm gì tiếp theo, nhưng trên trán Bạch Hoài An lại bắt đầu đổ mồ hôi.
"Cuối cùng cũng xong, hai ngày này không nên đụng vào nước, biết chưa?"
Cô vừa ngẩng đầu, thấy Hoắc Tùng Quân nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt nóng rực, cô bất giác sửng sốt một chút, hỏi: "Có phải miệng vết thương còn đau phải không?"
"Ừm."
Hoắc Tùng Quân hoàn toàn thản nhiên thừa nhận: "Vừa rồi còn chưa cảm thấy đau, sau khi dùng thuốc, đã đau hơn trước đây rất nhiều"
Bạch Hoài An cau mày: "Cồn kích thích đến miệng vết thương sẽ có chút đau, nhưng hiện tại em không có thuốc nào khác nữa, anh cố gắng chịu đựng một lúc, chút nữa sẽ lại ổn thôi. Chúng ta nói chuyện, chuyển sự chú ý đi sẽ không còn đau nữa."
Hoắc Tùng Quân nhịn cười, dùng một tay khác còn lành lặn, kéo cô về phía mình, để cô ngồi lên đùi anh.
Thấy Bạch Hoài An mất tự nhiên giãy giụa hai lần, anh thấp giọng khàn khàn nói: "Em đừng động đậy linh tinh, vết thương trên tay anh, em vừa mới băng bó thôi đấy, nếu lỡ động vào, có thể lại phải bằng bó thêm lần nữa"
Lúc này Bạch Hoài An mới không nhúc nhích nữa, đỏ mặt liếc mắt nhìn anh một cái: "Anh đang làm gì vậy? Em cảnh cáo anh, đừng làm gì xằng bậy, hiện tại không thể tắm rửa, Minh Nguyệt sẽ phát hiện
Hoắc Tùng Quân nhớ lại lần trước hai người suýt chút nữa làm chuyện ấy, yết hầu anh giật giật : "Bảo bối, em nghĩ nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243885/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.