Bạch Hoài An thấy ông cụ nguyên vẹn đứng lên, ngẩn ra.
"Ông... vừa rồi ông giả vờ sao?”
Ông cụ họ nhẹ một tiếng: “Đây không phải là ăn miếng trả miếng sao? Cháu xem ông vừa giả vờ, tên ăn vạ kia đã sợ chạy mất. Loại người này phải dạy dỗ cho một trận, nói đạo lý với nó, nó sẽ càng lộn xộn hơn.”
Bạch Hoài An nghe thấy giọng điệu đứng đắn của ông cụ, bất lực cười: “Ông giả vờ thật là giống” Khi hai người nói chuyện, cảnh sát và Trần Thanh Minh đều đến.
Trần Thanh Minh vừa đến, vội vàng kéo Bạch Hoài An kiểm tra tình hình của cô, tay còn chưa chạm vào cánh tay Bạch Hoài An, một chiếc gậy đã từ trên trời rơi xuống, ngăn cách hai người.
Ông cụ khiêu khích nhìn Trần Thanh Minh: “Nói chuyện thì nói chuyện, động tay động chân làm cái gì chứ?”
Trần Thanh Minh ngẩn ra, động tay động chân?
Anh ta làm gì có động tay động chân chứ, bạn trai của Bạch Hoài An là Hoắc Tùng Quân đấy, nếu như anh ta động tay động chân là xong rồi đấy.
“Ông nội, ông hiểu nhầm rồi, cháu không động tay động chân. Cháu chỉ là... chỉ là vừa rồi quá vội, cho rằng bạn cháu bị thương”
Ông cụ hừ lạnh một tiếng: “Đừng gọi tôi là ông nội, cháu của tôi ưu tú hơn cậu nhiều”.
Tính tình của Trần Thanh Minh tương đối tốt, cũng không tính toán với ông cụ, cười cười, mới hỏi tình huống của Bạch Hoài An.
Bởi vì vừa rồi mọi người đều nhìn thấy quá trình người kia chạy trốn, chuyện này không cần phải nói cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243880/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.