Từ khi nhân viên vạch trần An Bích Hà, ông An đã vội vàng cho người đưa An Bích Hà về, đứng ở đó làm mặt mất người khác.
May mà bây giờ cuộc thi đã kết thúc rồi, người nhà họ An trực tiếp bảo vệ An Bích Hà rời khỏi dưới sự chú ý của khán giả.
Ngô Giai Như Ngô Vân cũng không dám đứng trên sân khấu nữa, ỉu xìu rời đi.
Bạch Hoài An trở về hậu đài, nhìn thấy nhân viên vừa mới vạch trần An Bích Hà đang đứng trước mặt Hoắc Tùng Quần nói chuyện, vẻ mặt sợ hãi, thần tình nịnh nọt.
Khi cô đi đến, đúng lúc nghe thấy người kia nói câu cuối cùng. "Tổng giám đốc Hoắc, tôi đã nói chuyện này với tất cả mọi người rồi. Tôi... tôi có thể rời đi chưa?” Vẻ mặt Hoắc Tùng Quân lạnh lùng: “Cút đi”
Vừa nói xong, người kia đã vội vàng rời khỏi, không dám chậm trễ một chút nào, chạy rất nhanh, giống như phía sau có dã thú hung mãnh vậy.
Hoắc Tùng Quân thấy Bạch Hoài An đi tới, thu lại sự lạnh lùng trong ánh mắt, thay vào đó là sự dịu dàng thâm tình, giọng nói của anh trầm khàn, vẫy tay về phía cô: "Qua đây”
Bạch Hoài An chạy bước nhỏ qua, đột nhiên lao vào trong lòng Hoắc Tùng Quân.
Hoắc Tùng Quân giang hai cánh tay ra, ôm cả người Bạch Hoài An vào trong lòng: “Hoài An, em giành được chức quán quân rồi, chúc mừng em”.
Đôi mắt hoa đào của Bạch Hoài An cong lên, tràn đầy thích thú nói: “Em cũng chúc mừng anh. Hoắc Tùng Quân, chúc mừng anh cuối cùng cũng thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243865/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.